Sáng kiến

Tối hôm qua đi dạo trong không khí mát mẻ, mình đã nghĩ ra một sáng kiến mang tầm... quốc gia. Đó là đổi giờ làm việc từ 7h tối cho tới 4h sáng, ban ngày ngủ.
Lý do mình đưa ra sáng kiến trên là do: 1. mình sợ nắng ; 2. ban ngày mình luôn thèm ngủ.

Hồi sinh viên thầy mình kể chuyện tình, đi máy bay vào thành phố X để gặp cô Y vài tiếng rồi lại bay về thủ đô. Mình cứ tròn mắt lên ko hiểu sao có chuyện tình xa xỉ thế.
Bây giờ mình cũng có thể làm thế, chỉ có điều là không biết bay vào thành phố nào và để gặp ai.

Mùa xuân này không có ảnh mới mang ảnh cũ ra post

chụp với những tâm trạng khác nhau

TRONG TRẺO
_DSC3190



ĐỌ SẮC
_DSC0297



NGƠ NGÁC
_DSC0286

Hạ Hạ

Tết năm ngoái đi chùa Phổ Minh, bốc được một quẻ xăm Hạ Hạ, tức là xấu tận cùng quả đất. Mềnh ko tin là đời mình lại có khi xấu tận cùng quả đất nên bốc thêm một xăm nữa, vẫn là Hạ Hạ. Thế cứ chắc mẩn là năm nay tàn đời rồi.
Cả năm có hàng tỉ chuyện ít vui xảy ra: nào là bị Sếp la, nào là bị quẹt xe, nào là bị nhân viên ăn trộm thông tin ra mở shop mới cạnh tranh, nào là bị đồng nghiệp chửi bới, nào là vợ chồng cãi nhau thừa sống thiếu chết, nào là bị yêu một mình, nào là chống đỡ ong bướm, nào là abcd tới z luôn...

Thế mà mình thấy có gì là Hạ Hạ đâu. Cuộc sống vốn vẫn thế, chả năm nào trong đời mà không gặp những chuyện kiểu đấy. Hạ Hạ ở góc này thì ta chuyển sang góc khác sống. Không ở nhà phố thì ta lên chung cư (ví dụ thế).

Giờ đang là cuối năm, bán xe cũ mua xe mới, giao xong bạn xe cho người ta rồi thì ko mua được xe trước Tết, đi xe máy đùm túm con cái đi làm đi học, trời thì hậu đãi bằng những trận gió buốt và lạnh. Mà mềnh lại tìm thấy niềm vui mới trong cảnh chiều chiều quẹo ngang quẹo dọc ăn hàng với em Thỏ chân dài. Mềnh lại mập lên như mơ ước. Đời vẫn cứ vui bất tận.
Năm nào cũng như giòng sông lúc yên ả lúc thác nghềnh, Up Up Down Down, Thượng Thượng Hạ Hạ, làm gì có năm nào xấu hơn năm nào.

Show

Thỉnh thoảng mới được chụp hình, còn lại là toàn đi chụp hình cho người.

1

Cái mẹt làm việc trông rất khó tính.
2

Nhưng phát hiện ra máy hình là toe toét ngay
3


Hết đỡ nổi rồi, cười nụ cười truyền thống của Thị Nở được mùa
4

Một buồi chiều

Buổi chiều chạy xe máy lòng vòng ngòai đường, nhiệt độ 22 độ C, hơi se se, tự nhiên thèm uống rượu. Mình không uống được nhiều rượu nhưng mỗi khi thấy lòng vu vơ lại muốn uống một ly rượu sữa hoặc vang đỏ. 2h chiều chả biết làm sao để có ly rượu uống ngòai đường, ghé quán sinh tố ăn một ... hũ cơm rượu. Xong lại thấy người háo háo, ăn thêm một ly yaouh chua chua ngọt ngọt dịu dịu.

Ngòai phố người người vẫn lướt qua nhau, mình thì chả nghĩ gì, cái gì lướt qua cũng chẳng để ý.

Rồi mình đi làm móng chân, định sơn màu be, nhưng không kịp thời gian đi đón Thỏ nên làm móng xong phóng xe đi, hẹn mai sơn.

Tết sắp đến, khu chợ hoa Tết đã lác đác người mang hoa đến đứng trong gió lạnh, chờ người mua.
Anh là bài thơ không chép được
Mà đành lòng em phải thuộc từng câu
Thuộc bằng ngày nghe và đêm âm thầm hát
Thuộc bằng hè mưa và thu mơ màng nắng...

Mới

Đầu năm mới 2011 tớ có vài cái mới:
1. Uốn tóc mới
2. Đổi số điện thoại mới (cứ gọi số cũ sẽ được thông báo số mới)
3. Chuyển công tác sang phòng mới
4. Tư tưởng có đổi mới
Xin chúc mừng năm mới.

Rừng Nauy

Sáng sớm đọc bài phỏng vấn Trần Anh Hùng - người Pháp gốc Việt - đạo diễn phim Rừng Nauy tôi thấy ấn tượng nhất câu trả lời này: "Tôi thấy câu: Đằng sau thành công của người đàn ông có hình bóng của người đàn bà, rất đúng trong trường hợp của tôi. Tôi học rất nhiều từ vợ, biết yêu là từ vợ, biết làm cha cũng là nhờ vợ. Tâm hồn tôi hay bị treo lửng, Yên Khê là người kéo tôi về với sự thật. Giống như giữ cho quả bóng bay không bị bay lên trời"

Một người đàn ông chững chạc!

Tôi đọc truyện Rừng Nauy (một cuốn truyện gây nhiều bồi hồi) trong cảnh tay phải đưa võng con trai, tay trái vỗ lưng con gái, cuốn truyện để trên mặt ghế thấp trước mặt. Đọc say sưa không biết con ngủ lúc nào. Thêm phần trả lời phỏng vấn của Trần Anh Hùng nữa thì tôi thêm nóng lòng chờ xem phim Rừng Nauy của một đạo diễn vừa mơ mộng vừa hiện thực và biết yêu thương.

Angle Sad Angle

Một buổi chiều thứ 2, facebook dẫn đường tôi tới cái clip này


Một người đàn ông (trong suốt entry này sẽ gọi là người đàn ông bên trong cửa kính - Mr Inside Window) ngồi một mình trong quán cà phê quan sát bên ngoài cửa kính. Ngoài kia một cô gái tóc vàng đang chờ người yêu tới. Cái đoạn chờ này chỉ chưa chừng 15 giây nhưng cũng đủ để thấy cô gái sốt ruột thế nào với ánh mắt nhìn quanh quất ngóng trông và cái nhìn rất kỹ vào đồng hồ đeo tay. Rồi người đàn ông cô đợi đã đến từ phía sau bịt mắt cô như trò ú tìm tôi hay chơi lúc nhỏ. Họ nhìn nhau với ánh mắt của tình yêu dịu dàng và nụ cười chỉ có tình yêu mới mang lại được, chàng trai trao cho cô gái một hộp quà nhỏ, cô háo hức bóc ngay dây nơ trắng ra để mở hộp quà. Dây nơ trắng bay bay trong gió.

Mr Inside Window mỉm cười, nụ cười nhẹ và ngọt như chiếc nơ bay chầm chậm, như những hình ảnh của cuộc sống đang lướt qua ngoài cửa kính. Ngay khi chàng trai trao hộp quà cho cô gái, Mr Inside Window kẻ dòng chép nhạc và viết những nốt nhạc đầu tiên, nốt nhạc trong veo khẽ khàng, hạnh phúc như nụ hôn bên ngoài cửa kính.

Chiếc nơ trắng, lại là chiếc nơ trắng đậu xuống trước mặt bác già quét rác, bác già tay cầm chổi to xụ, tay nhặt chiếc nơ lên nhìn quanh quất xem ai là thủ phạm, ánh nhìn tìm kiếm của bác bắt gặp ánh mắt một bác gái già mặc áo măngtô trắng đang dắt chó đi dạo. Những ánh mắt cười dù ở tuổi nào cũng làm cho cuộc sống thật dễ thở. Mr Inside Window lại tiếp tục viết những nốt nhạc, những nốt nhạc cao cao thấp thấp lên lên xuống xuống.
Một cặp vợ chồng già khác đang dắt tay cháu gái, mua cho cháu gái bóng hơi có hình icon smile y như smile icon mình hay cười với Người yêu dấu. Ôi, người yêu dấu, em muốn nhìn anh và cười một nụ cười y như cái smile icon đó, mà biết có dịp không.

Rồi người đàn ông bán bóng bơm hơi há miệng nhìn cô gái đẹp như người mẫu lướt qua. Trên đời này bất cứ người đàn ông và người phụ nữ nào cũng say mê cái đẹp, giật mình và ngỡ ngàng trước cái đẹp. Những cậu nhỏ mới lớn nhìn theo bước chân cô gái như trong phim về nàng Malena. Mr Inside Window lần này cười to hơn, cười thú vị hơn và tiếp tục viết những nốt nhạc vui vẻ. Những nốt nhạc về tuổi trẻ đã qua giờ lại hiện lên trong mắt những chàng trai mới lớn.

Cuộc sống, nếu ta bỏ ra ít phút quan sát sẽ gặp biết bao điều thú vị. Vì lẽ đó mà nhiều người thích ngồi ở những quán cà phê vỉa hè, hay những windows nhìn ra đường phố chỉ để thấy cái clip cuộc sống đang chạy qua trước mặt mình luôn mới mẻ và sinh động. Những clip suốt bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông không khi nào ngơi nghỉ.

Những nụ cười hạnh phúc lướt qua như thế, nhưng không khi nào tròn trịa vẹn toàn. Mr Inside Window phải chứng kiến cảnh một chàng trai mải nghe điện thoại di động và bị giật túi ngay giữa ngày nắng đẹp trời. Mr chứng kiến với cái chớp mắt rất nhẹ, rất nhẹ cho những ai đã được sống và trải nghiệm qua những mất mát trong cuộc đời và sẽ là hốt hoảng với những ai lần đầu tiên nhìn thấy mất mát.
Mr Inside Window lại viết tiếp những nốt nhạc, cao trào và có chút lộn xộn. Chút lộn xộn như là điểm nhấn của bài nhạc suốt từ đầu tới giờ, nhưng là điểm vút lên trong đám những âm thanh ngọt ngào trong trẻo như nắng tràn ngập khung cửa kính. Một vài âm thanh chói tai như cơn bão bay qua thành phố. Ừ, thành phố nào cũng phải có những cơn bão bay qua, bão to hoặc bão nhỏ.

Cô gái áo đen xuất hiện, sự bất lực và cô đơn hiện trên khuôn mặt, giận dữ vò, xé, ném từng trang giấy trên cặp hồ sơ. Bỗng trước mặt cô là đám kịch hát đường phố với khuôn mặt sơn vẽ và những chàng trai đứng sau thổi kèn kéo nhạc. Đám nghệ sỹ đường phố đã khiến cô gái bật cười rồi cười thật là vui vẻ trước xuất diễn không đặt trước, trước niềm vui bất ngờ nhặt được trên phố. Cô quẳng hết cả đám giấy tờ với một cái le lưỡi như kiểu quẳng gánh lo đi mà vui sống.

Đôi khi ta gặp những niềm vui bất chợt kéo đến, y như ta gặp những điều xui xẻo không hề hình dung trước. Chúa trời thật là công bằng đem niềm vui và nỗi buồn rải đều khắp nơi, chỉ có ta là người có khôn ngoan vơ được niềm vui vào mình và đẩy được nỗi buồn ra xa hay không.

Clip lại tiếp tục và bản nhạc khép lại với hình ảnh một cô gái nhỏ đứng cầm bông hoa bên ngoài cửa kính, bên trong là Mr Inside Window chống cằm nhìn ra với ánh mắt có nếp nhăn của tuổi xế chiều.